Lên núi chở 'xuân' về phố –


 
 

Tạp chí Xe có bài Lên núi chở 'xuân' về phố –

Nhưng không giống những năm hai mươi, hai lăm tự do vô định, lúc này Nguyên muốn đi tới cùng trời cuối đất với gia đình nhỏ của mình. Những phút giây an yên không có tiếng “dzô dzô” trên bàn nhậu, chỉ cần vợ kế bên và những người con đáng yêu. Chuyến đi xa được chốt luôn cuối tuần, lũ trẻ cứ háo hức đếm ngược từng ngày, gọi khoe ông bà rối rít. 

Có chuông điện thoại, là bố gọi: “Nhà con đi Tây Bắc hả, mua cành đào rừng về nhé, năm nay nhớ về sớm đấy.” Bố cúp máy. Ông vẫn thế, chuyện trò lúc nào cũng nhanh lẹ kiểu nhà binh.

Di chuyển trong màn sương lãng đãng ngày đông trên những chiếc SUV rộng lớn là trải nghiệm thú vị, nhưng phải mang được cả mùa xuân của núi rừng về nhà nữa thì niềm vui mới trọn vẹn. Làm được hai việc này cùng lúc, chẳng xe nào xuất sắc hơn những chiếc bán tải. 

Phiên giao dịch thứ sáu khép lại, bảng điện tử VN-Index che phủ màu đỏ rực lửa, mọi tay đầu cơ thi nhau bán tống bán tháo. Lê Nguyên vẫn vững như bàn thạch, đã lựa chọn đúng cổ phiếu, cứ giảm về tới mức hỗ trợ là đặt lệnh mua. Nến FPT đang rút chân, xem thêm vài chỉ báo MA cắt lên, dòng vốn dương, gã ôm luôn một lô. Bao năm nay gã vẫn giao dịch thế, hiện hữu được ở nghề này càng phải giữ cái đầu lạnh.

Gập máy tính hoàn thành tuần làm việc, ngó qua khung cửa sổ, hai đứa nhóc đã chất đủ tư trang lên xe gọi vọng vào: “Đi thôi bố ơi!”. Lê Nguyên quàng tay lấy áo khoác, trèo lên ghế lái chiếc bán tải vừa lấy tháng trước. “Nguyên Hoàng xuống ghế dưới nào”. Cậu nhóc nhăn nhó với bố đòi ngồi trên. Nhưng ông bố vẫn chưa mềm lòng, “Hoàng nói bảo vệ chị Na mà, phải xuống dưới ngồi cùng chị chứ”. Hai đứa trẻ tự cài dây an toàn xong xuôi, Nguyên và vợ ngồi phía trên, chuyến hành trình bắt đầu.

Vợ chồng Nguyên luôn muốn rèn cho bọn nhóc những thói quen tốt ngay từ nhỏ. Túi khí là vật bảo vệ trong trường hợp xảy ra va chạm, nhưng với trẻ em ngồi trên, nó sẽ là thảm họa.

Đóng phập cánh cửa, nhấn nút Start, chiếc bán tải rung lên trong giây lát. Những khối động cơ diesel đời mới không còn ồn ào như trước, chỉ từ vài tiếng ro ro lẫn vào cabin. Hệ thống bluetooth ngay lập tức tự động kết nối với chiếc Xperia, bản Canon in D vang lên, mọi ồn ào bên phía ngoài dừng lại sau những ô cửa kính. Nguyên vừa vào số lùi, đồng hồ công-tơ-mét chớp nháy liên tục, tiếng kêu tít tít, hai phía gương chiếu hậu cảnh báo điểm mù bật sáng. Hóa ra vừa có một chiếc mô tô vọt qua đuôi xe. Bán tải giờ cũng chuẩn bị tận răng chẳng thua kém những chiếc sedan cỡ lớn. 

Hoa mai anh đào nhuộm hồng nương chè Tây Bắc. Ảnh: Lê Nguyên

Hoa mai anh đào nhuộm hồng nương chè Tây Bắc. Ảnh: Lê Nguyên

Loay hoay nửa tiếng len qua những con phố ken đặc ngày cuối tuần, cái xe vút nhẹ lên 90 km/h trên đường lớn Võ Nguyên Giáp hướng về cao tốc Nội Bài – Lào Cai, tự do bắt đầu. Bốn tiếng qua cao tốc dài nhất Việt Nam trôi qua như chớp mắt. Lái một chiếc bán tải của năm 2019 nhàn nhã hơn người ta tưởng tượng. Từ 40 km/h, cruise control bắt đầu hoạt động. Việc của người lái chỉ là chờ sẵn chân dẫm phanh phòng ngừa những tình huống bất ngờ.

Chín giờ tối, cả Sapa đã chìm trong sương lạnh. Những ngọn đèn leo lắt của cái xe hàng ăn đêm dọc hai bên đường, hạ cửa kính, mây tràn vào cabin, mùi hạt dẻ nướng ngạt ngào kích thích khướu giác đi kiếm một điểm dừng. Tố Uyên và hai đứa nhóc đã ngủ thiếp từ lâu. Nguyên còn cách resort chỉ vài con dốc nữa, xoay núm gài cầu sang 4HLc, chiếc bán tải băng qua đoạn đường ngổn ngang đầy sỏi đá mau lẹ, tiếng rột roạt va vào mặt lốp bỏ lại chiếc sedan cầu trước đang mò mẫm vì sợ chạm gầm. Sáng ngày mai, cả nhà sẽ thức dậy cùng rạng đông trên thung lũng phía xa. 

Lang thang giữa lòng Sapa trong buổi sáng với túi hạt dẻ và những ly cà phê nóng, lũ trẻ thì cười tít mắt khi lần trước mắt được mặc bộ đồ dân tộc nhiều sắc màu. Tố Uyên chẳng chọn lấy cho mình một góc quán màu retro làm vài tấm selfie như hồi mới quen nhau. Cô sà vào những sạp rau củ bên vỉa hè, cơ man là ngọn su, bắp ngô, cải xanh… tay xách nách mang. Lê Nguyên càm ràm “em định mua hết rau của thị xã này à?”. Cô nhoẻn cười đáp cụn ngủn “Kệ, thùng xe là của em, về chia cho mấy chị ở công ty.”

Ngoảnh đi ngoảnh lại, mặt trời đã đứng bóng, cả gia đình di chuyển về đồi chè Ô Long cách đó gần 10 cây số. Sương vừa tan, những cây mai anh đào đón nắng rực lên một góc trời màu hồng. Nương chè bạt ngàn xuôi theo triền thung lũng thôi thúc Lê Nguyên lái xe luồn lách vào con đường mòn quanh co chật hẹp. Hệ thống hỗ trợ đổ dốc, khóa vi sai được dịp hoạt động.

Tố Uyên bước xuống, nhắm nhía hàng cây mai anh đào hết góc này tới góc khác. Cô chọn một ống kính 18 mm lắp vào sườn máy chiếc Sony Alpha bấm thử vài tấm trước lúc cô sẽ say sưa chụp cả thung lũng phía dưới kia trong 15 phút tới. Lê Nguyên biết trước là như vậy. Vậy mà trước đây, anh có quỳ xuống mời thì cô cũng chẳng có hứng thú với mấy chiếc máy ảnh, cuộc đời này kể cũng lạ. 

Chở đào về phố. Ảnh: Lê Nguyên

Chở đào về phố. Ảnh: Lê Nguyên

Hoàng hôn đang dần buông, núi rừng trở nên tĩnh mịch, màu ráng chiều dễ tạo loài người ta muốn lười biếng. Nguyên đặt chiếc Alpha lên tripod, bấm hẹn giờ 10 giây. Chuyến đi của gia đình nhỏ đóng gói trong một khung hình sau tiếng tách của màn trập. Quay trở về những phiên chợ vùng cao dọc đường, Nguyên dừng chiếc bán tải, đẩy nắp thùng mở. Cành đào rừng cho phụ huynh ở nhà không thể quên được. Bên kia đường, Tố Uyên cũng kịp chọn được vài chậu hồng leo màu tím nhạt cô yêu thích. 

Đêm lại buông xuống con đường dài hàng trăm cây số, chiếc bán tải dấn thân sương lạnh. Đèn pha LED tự động kích hoạt. Đoạn qua Yên Bái giới hạn chỉ 80 km/h, không dải phân cách, lâu lâu vẫn có những người lái xe mở pha sáng quoắc chiếu thẳng vào cabin. Nguyên thì chẳng cần lo mình làm chói mắt xe đối diện, vì cứ gặp đèn xe ngược chiều, chiếc bán tải sẽ tự động chuyển qua đèn chiếu gần. Giờ thì nhả hết bàn đạp ga, vài tiếng nữa Hà Nội náo nhiệt sẽ hiện ngay trước mắt. Mùa xuân đã ở ngay sau cabin rồi. 

Thái Hoàng

Sưu Tầm: Internet – Tạp chí xe TopVn

Bài Viết Liên Quan


Bài Viết Khác